Thất bại 0-1 trước Wolves trên sân nhà Old Trafford đã phơi bày rõ bộ mặt thiếu ổn định của Manchester United, chỉ vài ngày sau chiến thắng kịch tính trước Lyon ở Europa League. Chiến thắng trước Lyon, được ví như phép màu “Fergie time”, tưởng chừng như thổi một luồng gió mới vào Old Trafford, nhưng thực tế lại cho thấy sự thiếu nhất quán đáng báo động của Quỷ đỏ.
MU: Từ đỉnh cao Europa League đến thất vọng tại Old Trafford
Trận đấu với Wolves đã chứng kiến một MU thiếu gắn kết và sáng tạo. Việc HLV Ruben Amorim sử dụng nhiều cầu thủ trẻ ở hiệp một dẫn đến sự thiếu ăn ý trên sân. Sự bế tắc trong lối chơi chỉ được phần nào giải quyết khi Bruno Fernandes, Mason Mount và Diogo Dalot được tung vào sân. Tuy nhiên, hàng công MU vẫn bế tắc, bỏ lỡ nhiều cơ hội ngon ăn, trong đó có những pha dứt điểm đáng tiếc của Rasmus Hojlund và Bruno Fernandes.
Pha lập công duy nhất của trận đấu thuộc về Pablo Sarabia ở phút 77 với một cú đá phạt hiểm hóc. Bàn thua này là minh chứng rõ nét cho sự thiếu chắc chắn trong phòng ngự của MU và sự vô duyên của hàng công. Thất bại này đẩy MU xuống vị trí thứ 14 trên bảng xếp hạng, một vị trí không xứng tầm với một đội bóng giàu truyền thống như họ.
Sự thiếu ổn định, một vấn đề dai dẳng của MU hậu Sir Alex Ferguson, lại một lần nữa được phơi bày. Lối chơi thiếu rõ ràng, thiếu đường nét và bản sắc, với những đường chuyền hỏng, sự thiếu ăn ý giữa các cầu thủ. Dù tung vào sân những con bài tẩy, MU vẫn không thể xuyên thủng hàng phòng ngự của Wolves, đành phải nhận lấy thất bại cay đắng.
Rasmus Hojlund, tân binh đắt giá với mức phí 75 triệu bảng, vẫn chưa thể hiện được giá trị của mình. Khả năng ghi bàn của anh ấy vẫn còn rất hạn chế, thiếu sự nhạy bén của một sát thủ vòng cấm. Những cơ hội ngon ăn bị bỏ lỡ của Bruno Fernandes và Mason Mount càng làm trầm trọng thêm vấn đề của hàng công MU.
HLV Ruben Amorim cần phải có những sự điều chỉnh mạnh mẽ để giải quyết vấn đề của hàng công. Việc tìm kiếm một tiền đạo cắm thực sự, một “sát thủ” vòng cấm là điều cấp thiết. Bên cạnh đó, những điểm sáng hiếm hoi từ các cầu thủ trẻ như Fredricson và Amass cũng phần nào đem lại chút hy vọng cho tương lai của MU.
Premier League đã kết thúc với MU ở một vị trí không mong muốn. Nhiệm vụ trước mắt của HLV Amorim là cải thiện lối chơi của đội bóng, hướng đến một lối chơi chiến thuật rõ ràng, thay vì chỉ dựa vào cảm tính của các cầu thủ. Một đội bóng lớn như MU không thể tồn tại với lối chơi thiếu hệ thống như hiện nay.
Sự thay đổi nhân sự mạnh mẽ trong mùa hè này là điều cần thiết. Những cầu thủ không đáp ứng được yêu cầu chuyên môn cần được thay thế. MU cần bổ sung những tiền đạo chất lượng, có khả năng ghi bàn tốt, để cải thiện sức mạnh tấn công. Việc tìm kiếm một cầu thủ có thể chia sẻ gánh nặng với Bruno Fernandes cũng là điều cần thiết.
Sự phụ thuộc quá lớn vào Bruno Fernandes cũng là một vấn đề cần giải quyết. Khi thiếu Bruno, lối chơi của MU trở nên bế tắc, thiếu đi những đường chuyền đột biến, những pha kiến tạo quyết định. Việc tìm ra giải pháp để giảm sự phụ thuộc vào một cá nhân là rất quan trọng.
Manchester United cần một cuộc cách mạng toàn diện. Từ thượng tầng đến đội bóng, từ HLV đến cầu thủ, từ truyền thông đến người hâm mộ, tất cả cần cùng nhau nỗ lực để MU tìm lại ánh hào quang năm xưa, sự ngạo nghễ và tự tôn vốn có của một trong những đội bóng vĩ đại nhất thế giới. Con đường phía trước còn rất dài và khó khăn, nhưng hy vọng vẫn luôn còn đó.